Thứ Tư, 11 tháng 9, 2019

Tôi từng bị trầm cảm khi Má sinh em tôi.

Năm lớp 6, Má tôi sinh em gái. Trước đó, tôi đã khóc rất nhiều vì sợ ba má sẽ không còn thương tôi. Mỗi tối nằm cạnh Má, tôi đều gục đầu vào tay Má rồi rớt vài giọt nước mắt làm ướt vai áo Má. Tôi lúc đó là đứa con nít coi mình là tâm vũ trụ, tất cả mọi thứ đều phải nằm dưới sự kiểm soát của tôi. Tôi không thích sự có mặt của em tôi. Má lúc đó gần 40 tuổi, Má ngoài nỗi sợ sinh em không khỏe mạnh, Má còn phải bực dọc vì tính độc tôn của tôi, Má tôi không ổn chút nào. May mắn thay, em tôi sinh ra khỏe mạnh, cân tận 3.8kg, hơn hẳn tôi hồi trước. Năm lớp 7, em tôi được một tuổi. Cả nhà xoay quanh em tôi, chăm em, lo em, sợ em khó chịu, sợ em quấy khóc, tôi cảm thấy bị tách biệt trong chính ngôi nhà của mình. Nhiều lúc nhìn cảnh ba má và em tôi quây quần, tôi nghĩ hay là tôi nên ra đi, vì tôi cảm thấy mình không còn được chào đón. Những lần như thế, tôi còn tự cắn vào tay, dấu hai hàm răng in hằn đỏ trên mu bàn tay cả mấy tiếng. Khoảnh thời gian ấy, tôi thường xuyên ngồi trong bóng tối và khóc. Lúc ấy, tôi yêu bóng tối đến mê mị. Đêm học bài xong, tôi tắt đèn, một mình ngồi trên giường, nhìn ra ngoài trời đêm, tự nhủ nếu tôi bỏ nhà ra đi, bầu trời ngoài kia có chỗ dung túng cho tôi không, ba má và em có sống hạnh phúc nếu thiếu tôi, mỗi lần nghĩ là mỗi lần chảy nước mắt. Thời đó tôi khóc nhiều lắm. Tôi ít nói hơn hẳn, ít cười hơn trước, mặt cứ đơ ra, ai nói gì cũng ậm ừ cho qua chuyện, không hề cảm thấy chút sinh khí trong tôi lúc bấy giờ. Tôi không nghĩ mình đã bị trầm cảm. Tôi giấu cảm xúc trước ba má, tôi lủi thủi một mình, chìm ngập trong mớ hỗn độn mà tôi tạo ra. Và thật ra, tôi cũng không biết lý do tại sao tôi lại thoát ra được tình cảnh ấy. Sau thôi nôi em, ba tôi lại đi làm xa, thời gian tôi chăm em nhiều lên đáng kể. Tôi nghĩ khoảng thời gian ấy đã giúp tôi lấy lại cân bằng, giúp tôi thoát khỏi những dòng suy nghĩ ích kỉ và độc đoán trước đó. Tôi cảm thấy hạnh phúc khi nhìn em tôi lúc cười, khi em tôi quơ bàn tay bé xíu chụp lấy ngón tay tôi, khi em tôi bập bẹ a a những tiếng nói đầu đời, khi em tôi níu tay tôi tập cho em đi những bước đầu tiên, khi em tôi bắt chước tôi nhún nhảy theo một đoạn nhạc mà cả hai chị em đều thích. Bây giờ ngẫm lại, có những thứ đơn giản đủ mang lại hạnh phúc nhưng tôi đã không biết trân trọng đúng lúc, tôi thật tệ hại. Em gái tôi xuất hiện trong cuộc đời tôi, để chứng minh một điều, tôi luôn được yêu thương, được quan tâm, bởi một khi còn thở, là còn hạnh phúc.