Sún
Thứ Tư, 11 tháng 9, 2019
Tôi từng bị trầm cảm khi Má sinh em tôi.
Năm lớp 6, Má tôi sinh em gái. Trước đó, tôi đã khóc rất nhiều vì sợ ba má sẽ không còn thương tôi. Mỗi tối nằm cạnh Má, tôi đều gục đầu vào tay Má rồi rớt vài giọt nước mắt làm ướt vai áo Má. Tôi lúc đó là đứa con nít coi mình là tâm vũ trụ, tất cả mọi thứ đều phải nằm dưới sự kiểm soát của tôi. Tôi không thích sự có mặt của em tôi. Má lúc đó gần 40 tuổi, Má ngoài nỗi sợ sinh em không khỏe mạnh, Má còn phải bực dọc vì tính độc tôn của tôi, Má tôi không ổn chút nào. May mắn thay, em tôi sinh ra khỏe mạnh, cân tận 3.8kg, hơn hẳn tôi hồi trước. Năm lớp 7, em tôi được một tuổi. Cả nhà xoay quanh em tôi, chăm em, lo em, sợ em khó chịu, sợ em quấy khóc, tôi cảm thấy bị tách biệt trong chính ngôi nhà của mình. Nhiều lúc nhìn cảnh ba má và em tôi quây quần, tôi nghĩ hay là tôi nên ra đi, vì tôi cảm thấy mình không còn được chào đón. Những lần như thế, tôi còn tự cắn vào tay, dấu hai hàm răng in hằn đỏ trên mu bàn tay cả mấy tiếng. Khoảnh thời gian ấy, tôi thường xuyên ngồi trong bóng tối và khóc. Lúc ấy, tôi yêu bóng tối đến mê mị. Đêm học bài xong, tôi tắt đèn, một mình ngồi trên giường, nhìn ra ngoài trời đêm, tự nhủ nếu tôi bỏ nhà ra đi, bầu trời ngoài kia có chỗ dung túng cho tôi không, ba má và em có sống hạnh phúc nếu thiếu tôi, mỗi lần nghĩ là mỗi lần chảy nước mắt. Thời đó tôi khóc nhiều lắm. Tôi ít nói hơn hẳn, ít cười hơn trước, mặt cứ đơ ra, ai nói gì cũng ậm ừ cho qua chuyện, không hề cảm thấy chút sinh khí trong tôi lúc bấy giờ. Tôi không nghĩ mình đã bị trầm cảm. Tôi giấu cảm xúc trước ba má, tôi lủi thủi một mình, chìm ngập trong mớ hỗn độn mà tôi tạo ra. Và thật ra, tôi cũng không biết lý do tại sao tôi lại thoát ra được tình cảnh ấy. Sau thôi nôi em, ba tôi lại đi làm xa, thời gian tôi chăm em nhiều lên đáng kể. Tôi nghĩ khoảng thời gian ấy đã giúp tôi lấy lại cân bằng, giúp tôi thoát khỏi những dòng suy nghĩ ích kỉ và độc đoán trước đó. Tôi cảm thấy hạnh phúc khi nhìn em tôi lúc cười, khi em tôi quơ bàn tay bé xíu chụp lấy ngón tay tôi, khi em tôi bập bẹ a a những tiếng nói đầu đời, khi em tôi níu tay tôi tập cho em đi những bước đầu tiên, khi em tôi bắt chước tôi nhún nhảy theo một đoạn nhạc mà cả hai chị em đều thích. Bây giờ ngẫm lại, có những thứ đơn giản đủ mang lại hạnh phúc nhưng tôi đã không biết trân trọng đúng lúc, tôi thật tệ hại. Em gái tôi xuất hiện trong cuộc đời tôi, để chứng minh một điều, tôi luôn được yêu thương, được quan tâm, bởi một khi còn thở, là còn hạnh phúc.
Thứ Bảy, 24 tháng 8, 2019
GỬI QUÁ KHỨ *** 24 AUG 2019 ***
Tôi, nhân viên văn phòng, 24 tuổi, đã trải qua 2 mối tình, kéo dài
hết thảy 6 năm, từ năm 18 tuổi. Hiện giờ độc thân và vẫn đang đi tìm hạnh phúc.
Người ta sẽ nói tôi đang bỏ ra tuổi thanh xuân để yêu những người
ko xứng đáng, nhưng không. Thanh xuân chỉ là một cụm từ, đúng, chính xác chỉ là
9 chữ, không là gì cả so với cả cuộc đời phía trước của bạn. Đừng ngồi đó tiếc
thời thanh xuân đã qua, vì mỗi người ở mỗi giai đoạn sẽ luôn có chỗ đứng, luôn
có những điều trưởng thành hơn, sẽ luôn xinh đẹp như thời thanh xuân của chính
mình, bạn sẽ trở nên trưởng thành hơn, gai góc hơn, bạn đẹp cả bên ngoài lẫn
trong tâm hồn bạn. Và vì bạn đã yêu, dám yêu, nên khi nhìn lại, bạn sẽ phải cảm
ơn thời thanh xuân yêu bất chấp ấy. Đừng tiếc thanh xuân, hãy làm gì đó cho
thanh xuân của bạn, ít nhất bạn đã hành động.
Chi tiết hơn về 2 mối tình của tôi. Tình đầu tôi kéo dài hơn 2
năm, đó là bạn cấp 3, khác lớp. Chúng tôi gặp nhau lần đầu tiên vào kì thi lớp
10, theo danh sách, tôi và bạn được xếp ngồi thi cạnh nhau, chả có ấn tượng gì
đến lúc đó cả. Lần 2, tình cờ tôi gặp bạn ở nhà sách, và theo sự chỉ dẫn từ bạn,
tôi mua một cuốn sách chả liên quan gì đến sở thích mình, phải nói là cuốn đó dở
tệ í. Rồi năm 12, tôi được chọn vào đội tuyển sử của trường, bạn nằm trong đội
tuyển hóa, chúng tôi nói chuyện với nhau nhiều hơn, thích nhau nhiều hơn, ấn tượng
nhiều hơn, nhưng tôi thừa nhận, tôi chả hiểu gì về bạn cả. Cứ thế, tôi mơ mơ hồ
hồ yêu bạn vì không gì cả, bạn trở thành tình đầu của tôi. Kéo dài 2 năm, tất cả
sự ảo tưởng của tôi về tình yêu sụp đổ. Ngày bạn nói lời chia tay, tôi đau
không nói thành lời. Tôi khóc nghẹn. Tôi chửi mắng bạn thậm tệ, tôi đổ tất cả lỗi
lên bạn, tôi thậm chí cay nghiệt chúc bạn không bao giờ hạnh phúc, vì bạn đã
thích một người khác trên lớp đại học. Tôi lúc ấy – chả có gì, học hành bình
bình, nhan sắc bình bình, suy nghĩ bình bình, tôi đã từng nghĩ thôi mình học
bình bình, ra làm nhàn nhàn, để chồng lo hết là được, hay ở nhà chăm sóc gia
đình cho rồi, tôi đã từng không có chí khí như vậy đấy. Vậy là tôi còn không nhận
ra lỗi bản thân, hoặc tôi chối bỏ lỗi bản thân, tôi thừa biết mối quan hệ này
không ổn, không đi đến đâu, nhưng tôi sợ nói ra, sợ phải thừa nhận. Vậy mà khi
bạn mở lời, tôi mặc định đối phương làm tổn thương tôi vô cùng. Mối tình đầu
qua đi, nụ hôn đầu, cảm xúc đầu đời, đẹp như đau, nhưng tôi không tiếc, ít nhất
tôi đã hành động, đã dám yêu ai đó.
Lần 2 của tôi nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Bạn là người an ủi tôi sau
chia tay mối tình lần 1. Tôi và bạn cùng hoàn cảnh. Cùng bị người yêu cho ra
rìa, cùng chia tay mối tình đầu trong ức nghẹn, và khi mới quen bạn, tôi nghĩ
chúng tôi là của nhau mãi mãi. Tôi chấp nhận làm điều trước giờ tôi không dám
nghĩ đến: yêu xa. Bạn cần 3 năm rưỡi để hoàn thành chương trình học, tôi lúc ấy
cũng sắp ra trường. Người Huế, người Sài Gòn, cách trở lắm chứ. Chỉ nhắn tin
qua fb, tối tối lại gọi skype nói chuyện vài ba câu, lúc ấy tôi cảm thấy chỉ cần
nhìn mặt nhau qua màn hình là hạnh phúc lắm rồi. Chúng tôi chứ yên bình thương
nhau, đến ngày bạn tốt nghiệp. Sau hơn 3 năm chờ đợi, ngày ấy cũng đến, tôi đã
lên kế hoạch ra Huế, vé cũng đã mua sẵn, hành lý cũng sẵn sàng lên đường.
Nhưng, sáng hôm ấy, bạn nhắn tin “anh nghĩ mình ko thể tiến xa hơn”. Tôi lúc ấy
– bình tĩnh. Đúng, các bạn không đọc sai đâu. Tôi bình tĩnh. Tôi bình tĩnh hỏi
lý do, hỏi vì sao lại quyết định đột ngột như vậy, hỏi tại sao lại nói vào lúc
này. Nhưng đến chiều hôm ấy, tôi không bình tĩnh nổi, tôi khóc, tôi cố gọi cả
chục cuộc, không phản hồi, chỉ nhận được tin nhắn “em đừng ra Huế nữa”. Tôi
khóc nghẹn, cả ngày hôm đó, hôm sau tôi không ăn được gì. Tôi hoang mang không
biết mình đã làm sai gì, vật vã 1 tháng tôi mới chấp nhận sự thật và thoát khỏi
tình cảnh khổ sở này. Nếu bạn hỏi tôi có tiếc mối tình này ko? Thành thực – tiếc
đó, nhưng ko phải cứ day dứt hoài chi cho khổ sở. Tôi chọn cách chấp nhận sự thật,
ko người yêu thì là bạn thôi.
Vấp ngã lần 1 để tôi biết không nên dựa dẫm quá nhiều vào đàn ông,
những lúc đàn ông buông tay bạn ra, bạn chỉ có thể dựa vào chính mình. Vấp ngã
lần 2, tôi nhận ra tôi cần nhìn lại bản thân, một cách thành thực nhất dù sự thật
khó chịu đến đâu, để tôi có động lực tìm lại chính mình, vẫn là mình, nhưng là
phiên bản tốt hơn, suy nghĩ sâu hơn, tìm lại những thứ bản thân bấy lâu cố gắng
lãng quên, làm những việc trước giờ bản thân trì hoãn ù lì không thực hiện. Ít
nhất tôi đang hành động, còn bạn thì sao?
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)